Nguyễn Minh Châu

Nguồn:
Người gửi: Lê Nam Linh (trang riêng)
Ngày gửi: 19h:33' 19-02-2009
Dung lượng: 12.3 KB
Số lượt tải: 23
Mô tả:
- Đường link http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Minh_Ch%C3%A2u_(nh%C3%A0_v%C4%83n)
-
Nguyễn Minh Châu sinh năm 1930, quê ở làng Thai, xã Quỳnh Hải, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Năm 1945, ông tốt nghiệp trường Kỹ nghệ Huế với bằng Thành chung. Tháng 1 năm 1950, ông học chuyên khoa trường Huỳnh Thúc Kháng tại Hà Tĩnh và sau đó gia nhập quân đội, học ở trường sỹ quan Trần Quốc Tuấn. Từ năm 1952 đến 1956, ông công tác tại Ban tham mưu các tiểu đoàn 722, 706 thuộc sư đoàn 320. Từ năm 1956 đến 1958, Nguyễn Minh Châu là trợ lý văn hóa trung đoàn 64 thuộc sư đoàn 320. Năm 1961, ông theo học trường Văn hóa Lạng Sơn. Năm 1962, Nguyễn Minh Châu về công tác tại phòng Văn nghệ quân đội, sau chuyển sang tạp chí Văn nghệ quân đội. Ông được kết nạp vào Hội nhà văn Việt Nam năm 1972.
Nguyễn Minh Châu qua đời ngày 23 tháng 1 năm 1989 tại Hà Nội, thọ 59 tuổi.
- Cửa sông (tiểu thuyết, 1966)
- Những vùng trời khác nhau (truyện ngắn, 1970)
- Dấu chân người lính (tiểu thuyết, 1972)
- Miền cháy (tiểu thuyết, 1977)
- Lửa từ những ngôi nhà (tiểu thuyết, 1977)
- Những người đi từ trong rừng ra (tiểu thuyết, 1982)
- Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành (truyện ngắn, 1983)
- Bến quê (truyện ngắn, 1985)
- Mảnh dất tình yêu (tiểu thuyết, 1987)
- Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn nghệ minh hoạ (1987)
- Cỏ lau (truyện vừa, 1989).
- Nguyễn Minh Châu toàn tập (NXB Văn Học, 2001)
- Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật vào năm 2000
- Tác phẩm Cỏ lau đạt giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam vào năm 1990
- Giải thưởng Văn học Bộ Quốc phòng 1984 - 1989 cho toàn bộ sáng tác của Nguyễn Minh Châu viết về chiến tranh và người lính
- Tuyển tập trên VNTQ
- Nhà văn Nguyễn Minh Châu: Sâu sắc và hồn nhiên
- Nguyễn Minh Châu, người viết văn và thời đại - Vương Trí Nhàn
- Giai thoại về nhà văn Nguyễn Minh Châu
- Nhà văn Nguyễn Minh Châu ‘không hiểu gì về… điện’
- Nhà văn Nguyễn Minh Châu như thế đấy...
- Nhà văn Nguyễn Minh Châu: Hoang mang giữa chốn… đông người



